gia đình tôi đã có tiếng cười trở lại
Ngồi ở cơ quan và hồi tưởng lại những gì gia dinh trải qua sau một năm số mệnh , tôi quyết định viết một bài tâm tư và gửi lên VnExpress với mong muốn vợ đọc được. Thật gặp dịp tốt ngay tối đó khi bài viết của tôi được đăng , vợ cũng đọc. Lúc đó tôi đang trong nhà tắm , xong ra mở cửa thấy vợ dựa lưng vào tường , tay cầm máy tính bảng , nhìn tôi một lúc thật lâu , em nhẹ nhõm đưa máy tính bảng về phía tôi và nghẹn ngào hỏi “Có phải anh là người viết bài này phải không”.
Liếc qua tiêu đề tôi gật đầu và em đã ôm tôi thật lâu rồi nức nở khóc. Trong tiếng khóc nghẹn ngào đó em đã cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó thứ hai cùng tôi đi khám bệnh. Các bạn biết không , lâu lắm rồi gia dinh tôi mới có nhiều tiếng cười như vậy. Chúng ta và con nằm trên giường , hồi hộp xem những quan điểm của mọi người rồi bình phẩm và cười.
Có những quan điểm khiến em thoáng ưu tư nhưng rồi nụ cười lại nở trên môi. Đêm đó em với tôi nằm tâm tư nhiều chuyện , hợp nhất xếp lại quá khứ , hai vợ chồng cố gắng cởi mở với nhau hơn về mọi chuyện và quyết định sau khi khám bệnh tôi sẽ mở cho vợ một cửa hàng mậu dịch trở lại , được tràn đầy hy vọng cuối năm có ngựa vàng nữa. Tối hôm đó em đã có một giấc ngủ không còn giật mình.
Thứ hai đầu tuần tôi đã đưa vợ đi khám bệnh. Kết quả không ngoài dự đoán cô ấy bị trầm cảm , cần phải uống thuốc và chữa trị. Giờ tôi mới biết em sợ đi khám bệnh vì sợ tốn tiền và sợ tên bệnh viện đó. Thật bất ngờ cả tiền khám và tiền thuốc không đến một triệu đồng. Được bác sĩ tham vấn bệnh này rất thường nhật , nhiều người mắc phải , nếu không khám chữa kịp thời có xác xuất dẫn đến huyễn tưởng , rất khó chữa. Bệnh của vợ tôi còn nhẹ , nhìn chung liệu pháp tâm lý trong nhà là chính và uống thuốc. Thuốc uống giản đơn là thuốc an thần.
Thật không ngờ tâm tư của tôi lại được nhiều người san sớt như vậy. Qua đây tôi xin cảm ơn quý báo , cảm ơn những lời san sớt khích lệ của mọi người dành cho gia đình tôi. Thật ra trong bài tâm tư lần trước tôi chỉ kể sơ sơ về câu chuyện xấu số của gia dinh mình , với lời kể như vậy tôi được đánh giá cao quá.
Qua đây xin đính chính lại tôi cũng không tốt như thế , cũng hay la cà hàng xén với bầu bạn , thỉnh thoảng bực mình lên vẫn quát vợ ầm ầm. Đặc biệt việc chăm con và giúp vợ việc nhà rất kém. Nhìn chung cũng thường nhật như bao ông chồng lười khác , chỉ được mỗi cái chăm làm xe ôm cho vợ và chăm đưa tiền về cho vợ quản. Tuy nhiên , biết bệnh tình của vợ tôi sẽ cố gắng thay đổi , đặc biệt tạo không khí tươi vui trong suốt gia dinh . Một lần nữa cảm ơn tất cả sự san sớt đóng góp quan điểm của mọi người , chân thành cảm ơn VnExpress.
Hoàng.
Liếc qua tiêu đề tôi gật đầu và em đã ôm tôi thật lâu rồi nức nở khóc. Trong tiếng khóc nghẹn ngào đó em đã cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó thứ hai cùng tôi đi khám bệnh. Các bạn biết không , lâu lắm rồi gia dinh tôi mới có nhiều tiếng cười như vậy. Chúng ta và con nằm trên giường , hồi hộp xem những quan điểm của mọi người rồi bình phẩm và cười.
Có những quan điểm khiến em thoáng ưu tư nhưng rồi nụ cười lại nở trên môi. Đêm đó em với tôi nằm tâm tư nhiều chuyện , hợp nhất xếp lại quá khứ , hai vợ chồng cố gắng cởi mở với nhau hơn về mọi chuyện và quyết định sau khi khám bệnh tôi sẽ mở cho vợ một cửa hàng mậu dịch trở lại , được tràn đầy hy vọng cuối năm có ngựa vàng nữa. Tối hôm đó em đã có một giấc ngủ không còn giật mình.
Thứ hai đầu tuần tôi đã đưa vợ đi khám bệnh. Kết quả không ngoài dự đoán cô ấy bị trầm cảm , cần phải uống thuốc và chữa trị. Giờ tôi mới biết em sợ đi khám bệnh vì sợ tốn tiền và sợ tên bệnh viện đó. Thật bất ngờ cả tiền khám và tiền thuốc không đến một triệu đồng. Được bác sĩ tham vấn bệnh này rất thường nhật , nhiều người mắc phải , nếu không khám chữa kịp thời có xác xuất dẫn đến huyễn tưởng , rất khó chữa. Bệnh của vợ tôi còn nhẹ , nhìn chung liệu pháp tâm lý trong nhà là chính và uống thuốc. Thuốc uống giản đơn là thuốc an thần.
Thật không ngờ tâm tư của tôi lại được nhiều người san sớt như vậy. Qua đây tôi xin cảm ơn quý báo , cảm ơn những lời san sớt khích lệ của mọi người dành cho gia đình tôi. Thật ra trong bài tâm tư lần trước tôi chỉ kể sơ sơ về câu chuyện xấu số của gia dinh mình , với lời kể như vậy tôi được đánh giá cao quá.
Qua đây xin đính chính lại tôi cũng không tốt như thế , cũng hay la cà hàng xén với bầu bạn , thỉnh thoảng bực mình lên vẫn quát vợ ầm ầm. Đặc biệt việc chăm con và giúp vợ việc nhà rất kém. Nhìn chung cũng thường nhật như bao ông chồng lười khác , chỉ được mỗi cái chăm làm xe ôm cho vợ và chăm đưa tiền về cho vợ quản. Tuy nhiên , biết bệnh tình của vợ tôi sẽ cố gắng thay đổi , đặc biệt tạo không khí tươi vui trong suốt gia dinh . Một lần nữa cảm ơn tất cả sự san sớt đóng góp quan điểm của mọi người , chân thành cảm ơn VnExpress.
Hoàng.
Nhận xét
Đăng nhận xét